🚗Hai thế giới, hai bầu không khí, một quy tắc (về lý thuyết)
Bạn biết đấy, tôi luôn nghĩ rằng lái xe cũng giống như nấu ăn: nguyên liệu thì giống nhau, nhưng tùy thuộc vào địa điểm mà kết quả lại hoàn toàn khác. Giữa Tahiti và đất liền nước Pháp , bạn có thể thưởng thức món ăn Tahiti ngon lành vào Chủ nhật, rồi lại phải ăn bánh mì kẹp SNCF khi đứng trên sân ga.
Cùng luật giao thông đường bộ, đúng vậy. Nhưng cùng cách sống ư? Ồ không, anh bạn ạ.
Vậy nên hãy ngồi xuống, thắt dây an toàn (nếu dây an toàn của bạn vẫn hoạt động), và để tôi giải thích cách mọi thứ thực sự diễn ra. Bởi vì hiểu được những khác biệt này có nghĩa là lái xe quanh Tahiti sẽ ít rủi ro hơn… và có cơ hội tốt hơn để những con gà giữ được hết lông của chúng.
🌺 Ở Tahiti, con đường chính là một ngôi làng.
Ở Tahiti, khi bạn ra đường, bạn không chỉ đang thực hiện một chuyến đi. Bạn đang tham gia một chuyến du lịch xã hội . Bạn sẽ tình cờ gặp một người anh em họ, một người hàng xóm, một đồng nghiệp, một người yêu cũ, một người sắp trở thành người yêu cũ, một chiếc xe máy vượt bạn từ bên phải, một chiếc khác vượt bạn từ bên trái, và một chiếc xe đạp tiến về phía bạn vì… sao không chứ.
Chúng tôi lái xe chậm, nhìn nhau, nhận ra nhau, bấm còi để chào hỏi . Ở đây, tiếng còi là một lời chào "ia ora na", chứ không phải là "tránh đường".
Triết lý sống của người dân địa phương: “Chúng ta không vội, chúng ta cùng nhau.”
🇫🇷 Ở lục địa Pháp, con đường giống như Koh-Lanta.
Ở bên đó, con đường là một bài kiểm tra sức chịu đựng. Bạn phải sống sót:
- những người vội vã
- mọi người đang rất vội vã
- những người sinh ra vội vã
- Những người bấm còi để thể hiện đầy đủ mọi cung bậc cảm xúc của con người.
Tiếng còi xe là một ngôn ngữ hoàn chỉnh. Một tiếng còi = “đi tiếp đi”. Hai tiếng còi = “hãy quyết định đi”. Ba tiếng còi = “Tôi đến muộn rồi”. Bốn tiếng còi = “Tôi đến muộn từ năm 1987 rồi”. Năm tiếng còi trở lên, phép lịch sự cấm tôi dịch nó!
Triết lý sống của người dân địa phương: “Tôi lái xe, vậy nên tôi tồn tại.”
🔁 Ánh sáng nhấp nháy: Tahiti, nhà vô địch thế giới
🌺 Ở Tahiti
Chúng ta sử dụng nó. Chúng ta tôn trọng nó. Chúng ta đeo nó lên. Và khi chúng ta đeo cả hai, đó là để nói mauruuru. Ở các vòng xoay, đó là một điệu múa ba lê đồng bộ. Chúng ta giao tiếp , chúng ta hợp tác , chúng ta tự tổ chức.
🇫🇷 Tại lục địa Pháp
Đèn xi nhan là một huyền thoại . Một truyền thuyết . Một Pokémon hiếm có . Chúng ta nói về nó, nhưng chẳng bao giờ thấy nó. Trên thực tế, nó còn tệ hơn cả quái vật hồ Loch Ness . Ở các vòng xuyến, chúng ta thấy nó cũng hiếm như thấy một tấm vé trúng giải EuroMillions vậy.
🚨Cử chỉ mang tính biểu tượng của các hòn đảo: những lời cảnh báo hòa bình
🌺 Ở Tahiti
Khi một chiếc xe đang chật vật nhập làn giao thông, một điều kỳ diệu sẽ xảy ra: ai đó bật đèn báo nguy hiểm để báo hiệu cho mọi người biết rằng họ sẽ dừng lại và nhường đường cho các xe khác.
Những lời cảnh báo đang trở thành thông điệp toàn cầu:
- “Tôi dừng lại đây”
- “Tôi sẽ bỏ qua chuyện đó.”
- “Bình tĩnh nào, mọi chuyện đều ổn cả.”
- “Chúng ta đang ở trên đảo, cứ thư giãn đi.”
Và mọi người đều hiểu . Mọi người đều chấp nhận . Mọi người đều thở.
🇫🇷 Tại lục địa Pháp
Bật đèn báo nguy hiểm để cho người khác vượt qua ư? Không thể nào. Đèn báo nguy hiểm chỉ được dùng để báo hiệu: “ Tôi đang đỗ xe chắn đường, nhưng chỉ là tạm thời thôi… à, thường thì là vậy .”
🧍♂️Lối băng qua đường dành cho người đi bộ: Tahiti, vùng đất của sự tôn trọng
🌺 Ở Tahiti
Vạch kẻ đường dành cho người đi bộ ở đây được tôn trọng hơn so với ở lục địa Pháp. Khi người đi bộ đến gần vạch kẻ đường, ô tô sẽ giảm tốc độ. Chúng dừng lại. Chúng nhường đường cho người đi bộ qua đường. Cho dù đó là một con chó. Cho dù đó là một con gà. Cho dù đó là một người anh em họ đã tán tỉnh vợ bạn vào đêm giao thừa.
🇫🇷 Tại lục địa Pháp
Việc băng qua đường dành cho người đi bộ là một canh bạc. Bạn đặt một chân vào, nhìn xe, xe nhìn lại, và cả hai cùng chơi trò "ai chịu thua trước". Đôi khi bạn băng qua đường. Đôi khi bạn quay đầu lại. Đôi khi bạn sang bên kia đường và gọi Uber.
🚦Vòng xoay: Ngoại giao vs. Máy ly tâm
🌺 Ở Tahiti
Vòng xuyến là nơi diễn ra các cuộc thương lượng nhẹ nhàng . Mọi người quan sát lẫn nhau , mỉm cười và nhường đường cho nhau . Bạn gần như có thể tổ chức các cuộc họp của Liên Hợp Quốc ở đó.
🇫🇷 Tại lục địa Pháp
Vòng xuyến giống như máy ly tâm. Bạn vào nhanh , ra nhanh , rẽ nhanh . Bạn không phải lúc nào cũng biết mình đang đi đâu, nhưng bạn đến đó rất nhanh. Và trên hết, trò chơi lớn là luôn gây bất ngờ cho người khác bằng cách giấu lối ra cho đến giây phút cuối cùng. Không ai được biết ; tôi lái xe cho chính mình. Và những người khác…
🛑Các điểm dừng
🌺 Ở Tahiti
Việc dừng xe thường diễn ra theo kiểu "trượt nhẹ": bạn giảm tốc độ, quan sát, và nếu đường thông thoáng thì tiếp tục di chuyển.
Nó uyển chuyển, tự nhiên, gần như là một điệu nhảy địa phương.
🇫🇷 Trong một thành phố
Biển báo dừng xe được đánh dấu : dừng hẳn, dứt khoát, vuông góc, ngay cả khi đường vắng. Nhưng nếu bạn áp dụng điều đó ở Tahiti, bạn rất dễ gây bất ngờ cho những người phía sau… và đuôi xe của bạn rất có thể sẽ va chạm mạnh với xe phía sau.
🛵 Xe hai bánh: Tự do hoàn toàn so với quy định
🌺 Ở Tahiti
Xe tay ga có mặt ở khắp mọi nơi. Chúng xuất hiện từ bên trái, từ bên phải, từ tương lai, từ quá khứ. Chúng ta đã quen với chúng. Chúng ta tôn trọng chúng. Chúng ta để chúng sống cuộc sống của mình.
🇫🇷 Tại lục địa Pháp
Các tay đua mô tô điều khiển xe một cách kỷ luật hơn, nhưng cũng chịu nhiều áp lực hơn. Họ thực hiện các pha rê bóng ngoằn ngoèo, nhưng vẫn trong khuôn khổ pháp luật.
🌧️ Thời tiết: nhiệt đới so với thời tiết khắc nghiệt
🌺 Ở Tahiti
Mưa nhiệt đới = cần gạt nước kính chắn gió chuyển sang chế độ samba. Chúng ta giảm tốc độ, tầm nhìn mờ đi, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
🇫🇷 Tại lục địa Pháp
Mưa = căng thẳng. Tuyết = hoảng loạn. Băng đen = tận thế.
😅 Những mặt trái của các hòn đảo: đừng tự lừa dối mình nữa.
🚗 1. Không kiểm tra xe
Tại Tahiti, không có quy định bắt buộc kiểm tra xe , ngoại trừ xe buýt, xe du lịch và xe công cộng, và xe tải. Do đó:
- Một số xe hơi bốc khói như thể đang nướng thịt vậy.
- những người khác lái xe nghiêng
- Một số vật dụng được giữ vững nhờ niềm tin, dầu monoi và một đoạn dây thép.
Đôi khi bạn có thể nhận ra một chiếc xe hơi qua mùi của nó trước khi nhìn thấy nó.
🌑 2. Lái xe không cần đèn pha: một môn thể thao địa phương
Vào ban đêm, bạn sẽ gặp phải:
- ô tô không có đèn pha
- xe tay ga không có đèn pha
- xe đạp không có đèn pha
- và đôi khi có những người nghĩ rằng ánh trăng là đủ để chiếu sáng đường phố.
Trông nó giống như một màn chơi khó trong Mario Kart. Thực tế, ngọn hải đăng cung cấp ánh sáng tốt nhất trên các hòn đảo là ngọn hải đăng ở Pointe Vénus . Điều đó nói lên tất cả.
🚁 3. Ống xả được sửa đổi
Một số chiếc xe tay ga nhỏ phát ra âm thanh như trực thăng . Số khác lại nghe như máy bay Boeing cất cánh. Quy tắc vàng của chúng: càng đi chậm, tiếng nổ càng lớn. Đôi khi là âm trầm, đôi khi là âm bổng, nhưng tin tôi đi, bạn không đang ở Nhà hát Opera Sydney. Để bạn dễ hình dung hơn, nó giống như một buổi hòa nhạc của Lara Fabian. Tóm lại, mỗi khi một chiếc xe tay ga 50cc tăng tốc, màng nhĩ của bạn sẽ như muốn nổ tung! Bạn không thể phân biệt được chúng đang thực sự di chuyển hay đang cố gắng thoát khỏi bầu khí quyển. Tôi đoán là vế sau. Và điều tệ nhất là, chúng còn chậm hơn cả xe đạp điện. Bởi vì ở đây, nhờ được trang bị nhiều pin, những chiếc xe "Ferrari" này có thể dễ dàng vượt quá 90 km/h. Và lại còn rất êm ái nữa! Điều này đã tốt hơn cho tai bạn rồi, nhưng lại dễ gây tổn thương hơn trong trường hợp phanh gấp.
🚴 4. Xe đạp đi sai làn đường
Ở Tahiti, xe đạp là tự do. Tự do đi đến bất cứ đâu nó muốn. Tự do tiến thẳng về phía bạn. Tự do làm bạn bất ngờ. Tự do khiến bạn phải cầu nguyện hết lòng.
🎯 Tóm lại là vậy.
Tahiti và lục địa Pháp có cùng luật giao thông, nhưng cách trải nghiệm chúng thì khác nhau. Ở Tahiti, lái xe là một hành động xã hội , đôi khi trữ tình, đôi khi hỗn loạn. Ở lục địa Pháp, đó là một hành động cá nhân , đôi khi hiệu quả, đôi khi điên cuồng.
Và nếu có một cử chỉ có thể tóm gọn sự khác biệt: ở Tahiti, bạn bật đèn báo nguy hiểm để nhường đường cho người khác. Ở lục địa Pháp, bạn bật đèn báo nguy hiểm để nói: “Tôi đỗ xe không đúng chỗ, nhưng tôi sẽ quay lại sau 45 phút, có thể…”
Còn tôi, sau gần 12 năm lái xe ở đây, tôi chưa từng gặp phải bất kỳ tình huống nào khiến tóc rối bù trên đường phố Tahiti. Và nếu tôi không còn nhiều tóc, đó chỉ là vì một chiếc xe máy điện đã vượt qua tôi quá nhanh đến nỗi tóc tôi phải "đi tị nạn chính trị" sang một quận khác. Nếu bạn tìm thấy nó, tôi rất muốn làm một bộ tóc giả từ nó 😉
Cuối cùng, nếu bạn nhận thấy bất kỳ điểm khác biệt nào mà tôi có thể đã bỏ sót, hãy lập tức vào phần bình luận và bật đèn pha lên . Hãy ghé qua và chia sẻ những quan sát của bạn. Nhưng hãy cẩn thận đừng đỗ xe sai quy định và đừng quên bật đèn xi nhan 😉 Bạn biết đấy, cái cần gạt nhỏ bên trái vô lăng.